Nói thật về chuyện ảnh ọt (part 1)

Nói thật về chuyện ảnh ọt (part 1)

Cơ bản có cái part 1 ở đề là vì tớ biết thế quái nào cũng có chuyện nói tiếp, ba cái mùa phim ảnh dài tập ý mà, có bao giờ forum nào dừng lại được cái chuyện ảnh (photography).

874b9875519a41b03916b315d7586b0bChuyện là thế này, lão Boss (BS) cứ ngắm nghía cái màn hình máy tính của tớ, rồi lẩn tha lẩn thẩn nhắc nhớ tớ về  chuyện chụp ảnh làm thế nào cho nó đẹp, nhắc lần sau nên rút vài cái dây kinh nghiệm. Tớ thì cũng cứ ù ù khạc khạc dạ thưa vâng các kiểu cho qua chuyện. Tuy vậy nhưng dạ mẹ dạ con nó lùng bùng, ấm ức thế nào ý. Tớ cầm máy đến nay đã được 5 năm, từ béo tẹo teo PnS cho đến full range thể DSLR, o bế đủ loại ống kính, đèn đủng, phụ tùng, chân cẳng v.v…kiến thức thì đào từ Singapore thời du học rồi về chạy event, wedding, head shot, studio cũng các thể loại nó kiểu. Thế mà từ khi lão BS vào, lão cứ nhăm nhe cái chuyện chụp choẹt của mình là không đúng, không chuyên, không đủ chất lượng. Cái hội nghị khỉ nào của công ty cũng bắt tớ cầm máy chạy khắp nơi, điều hành cả góc chụp và ánh sáng của tớ, rồi sau đấy thì chê tới chê lui. Tớ không đem cái mớ kiến thức kia ra mà cãi với lão được, lão là BS cơ mà, mà đầu lão thì chi chít các cái con ốc vít với chữ nghĩa, lão không hiểu nổi. Có lần tớ giải thích với lão về hậu kỳ, lão gạt phay và bảo là “thế nào được!”. Có mỗi cái chuyện kéo shadow lên cho sáng tí mà lão nghĩ là kinh khủng lắm, không làm nổi đâu, v.v….Tớ không bàn đến lão nữa. Không phải vì bức xúc chuyện lão mà tớ thẩy lên đây hòng giải oan bản thân.

Từ chuyện của lão mà tớ có đôi điều trăn trở cho cả cái ngành nghề sáng tạo này:
– Chúng tớ phải trải qua rất nhiều, học hỏi rất nhiều, thử nghiệm rất nhiều, thất bại thì quá nhiều thì chúng tớ mới có được những thành quả có thể nói là chấp nhận được. Kiến thức như lũ lụt cứ tràn vào não và may mắn thì nó giữ lại được đôi ba điều hay ho. Và cứ thế chúng tớ phát triển, chẳng có cái thể chuẩn nào cả. Vào cái thời đại công nghiệp số còn mới, tài liệu khan hiếm, toàn đi học lóm. Rồi 2 năm sau cáp quang bùng nổ, blog, social media, instagram, presets v.v… ùa về làng thì ôi thôi, mọi người so sánh cái mớ hình ảnh của tớ với mấy cái 360,720 gì đấy. Tớ nản các cậu ạ. Rất nản. Bao nhiêu kiến thức, bao nhiêu công sức, trở thành một trò cười. Cuối cùng tớ quy chụp lại rằng: Nhận thức kém dẫn đến sự đánh giá thiếu chính xác, quyết định trở nên cảm tính và mưu cầu an toàn cho cả quá trình. Vậy nó có tốt không ? Tốt. Nó giúp những cá nhân liên quan tránh khỏi mọi trách nhiệm khi có điều gì đó xảy ra trong quá trình thực hiện, tránh được các điều không dự báo được, và hơn hết, tránh lời ra tiếng vào. Và cứ như thế, cỗ xe kinh tế đi giật lùi mỗi năm.

Trong khi đó, ở nơi nọ, với diện tích nhỏ hơn, dân số ít hơn, khả năng tiếp cận nguồn lực là thấp nhất, và họ làm chủ tất cả các công nghệ tiên tiến nhất thế giới. Chỉ với một văn hóa: thử thách. Họ thử thách tất cả ý tưởng và mệnh lệnh, họ thử thách cả thế giới đang chống lại họ, họ thử thách chính bản thân họ khi gia nhập lực lượng quân đội tinh nhuệ của quốc gia. Còn chúng ta ngồi đây sử dụng bằng đấy nguồn nhân lực để đôi co việc có làm đường qua huyện ấy không.

Đây là đề tài rất rộng, được tranh cãi hàng ngày, các luận điểm được phơi bày mỗi giờ trên các mặt báo. Và việc nhỏ nhất cũng không thể giải quyết được: “Làm sao xử lý việt vất rác bừa bãi”. Vậy thì tớ nêu ra vấn đề này là hoàn toàn thừa thãi, và khó tác động đến bất cứ cá nhân nào.

Vậy nên tớ lại quay về việc chụp ảnh. Chúng ta có mọi phương tiện để chụp một tấm ảnh cực đẹp, chúng ta có thiên nhiên ưu đã về nhiều mặt, chúng ta có nhân lực, chúng ta có tất cả. Nhưng mỗi lần có một tấm ảnh hay một phim ngắn nào về cảnh đẹp nước ta được loan tin ầm ỹ thì hầu như là do các tác giả nước ngoài, Việt kiều là chính. Thế các nhiếp ảnh gia đang làm gì ? Họ bận đóng góp đề tài cho các diễn đàn, bận dạy lớp nhỏ cách đặt góc máy, bận chụp cho ngày trọng đại của các cặp đôi, bận đi làm, bận chăm sóc gia đình v.v..Họ có mọi lý do để dừng việc sáng tác một điều gì đó đáng tự hào cho cả dân tộc. Tất cả là vì chính bản thân họ. Tớ là một trong số đó. Và tớ ý thức được điều đó. Tớ sử dụng rất nhiều thời gian để tìm cách thoát ra khỏi cái vòng quay hamster đó. Trong khoảng thời gian đó tớ tìm ra được rất nhiều thứ hay ho mà chính nó đã kéo tớ ra khỏi cái sở thích chụp ảnh. Tớ, giờ đây có một thú vui khác: Tâm lý học.

pan2015

Thế giới những điều có thể.

Thế giới những điều có thể.

Chờ cho lượt xe chờ đèn đỏ bắt đầu đi khuất, nó mới nhấc được điếu thuốc lên và mồi đốm lửa rạo rực. Tay nó hơi run nhưng không sao cả, vì nó đang ngất ngây với đủ thứ cảm giác. Trong cái nắng nhẹ nhàng chiều thứ bảy, nó gọi một ly Capucino đá mà chẳng buồn nhìn qua tờ menu màu nâu đã thấm nhòe nước. Không phải nó thích cafein, cũng không phải nó cần tỉnh táo, đơn giản vì nó không còn quan tâm đến nó muốn uống gì nữa, và hơn hết nó biết rằng chỉ một ngụm capu thôi cũng làm tim đó nhảy khỏi ban công của quán cafe ấy. Cái góc nó ngồi luôn là góc lý tưởng, ít nhất là nó luôn tin như thế. Với một quán cafe nằm giữa trung tâm thành phố, có ban công bên ngoài đủ rộng cho 4 nhóm khách, có tầm nhìn bao quát nhà hát thành phố, có nhạc indie, có thiết kế urban dễ chịu, có cả shop quần áo và những âm thanh ambience lao xao nhờ cái trần nhà cao vút, không còn nơi nào thích hợp hơn nữa rồi – nó nghĩ vậy. Nó đang chờ đợi một nhân vật, một con thỏ khác, một bí số của nó, một cảm xúc, một tiếng kèn saxo giang tấu của bản jazz đượm buồn. Tay nó vẫn còn run, với nhịp đập loạn xạ của quả tim khô khan kia thì cả người nó phải chịu một giai điệu chẳng lấy gì làm thoải mái. Hít thở một chút, đầu óc thôi không suy nghĩ nữa, nó tập trung vào điếu Lucky cháy hơn nửa, giờ mới thấm được cái vị thuốc, ngon quá, đậm đà quá, phổi nó lại làm việc bình thường trở lại. Cứ như vậy từ lúc nó ngồi xuống đến bây giờ là hai mươi phút, ly capu đã ở đó từ lúc nào, cốc đường lỏng nằm ngay ngắn bên cạnh, nó không muốn khuấy động sự tĩnh lặng đó. Vì tất cả mọi thứ đã thật hoàn hảo, việc còn lại nó cần làm là tiếp tục chờ đợi.

Điện thoại nó rung lên, cái điện thoại đó chưa bao giờ thoát khỏi chế độ Vibrate:

– Alo, Anh nghe.

– Alo, Em đến rồi, chỉ em chỗ anh với.

– Em lên lầu 1, nhìn tay trái, đi thẳng ra ngoài luôn nhé.

– Ô tê Anh.

Óc nó xoắn lại với nhau từng cuộn một, đến mấy cái thứ kích thích kinh khủng kia cũng chưa cung cấp nhiều Dopamine cho não nó như bây giờ. “One pleasure at a time”- Lời dạy kinh điển mà nó nhớ như ngày sinh của mình. “Bình tĩnh nào” – nó tự nhủ. Nó đưa tay chỉnh lại mọi thứ trên mặt bàn gần như là không có gì kia, ly capu đá của nó như làm xấu mặt cái bàn vậy, và nó đã sai khi gọi cái món khổ sở ấy rồi, mà nó gọi gì đi nữa thì cũng là sai. Với nó chỉ còn một điều đúng duy nhất – nhân vật kia.

Trong bộ cánh bảnh bao một cách ngờ nghệch mà nó tốn 20 phút để chọn lựa, Hop đứng dậy mở cánh cửa kính rộng và cao, nó kéo cánh cửa về phía mình, cánh tay trái nó đưa ra hướng dẫn nhân vật kia đến cái ghế nó đã chọn sẵn, mọi không gian xung quanh chiếc ghế đều được nó quan tâm kỹ lưỡng, như khoảng cách giữa hai bàn, khoảng để chân và tầm nhìn của vị trí đó. Nó kéo chiếc ghế ngay sau khi buông cánh cửa ra, không để nhân vật kia có thời gian để lúng túng hoặc do dự suy nghĩ. Nó giới thiệu một món nước trái cây trong menu và nhân vật đối diện đồng ý. Thật ra thì món nào cũng tệ như nhau nhưng với cái gật đầu đầy thích thú ấy khiến nó hiểu rằng điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Đúng, nhân vật ấy không ai khác là bí số của nó, sự ám ảnh và nguyên nhân kiệt quệ chất xám, làm đông dòng tuần hoàn máu và tuột não. Nó bắt đầu cuộc trò chuyện một cách chậm rãi với nàng thỏ bông kia.
Tiếng chuông điện thoại của nó vang lên, khiến nó tỉnh giấc và cổ họng khan như lò gạch. Nó khẽ rùng mình và lết cái xác rũ vào trong nhà tắm. Nhìn vào gương, nó phát hiện Howl đã để lại cho nó một lời nhắn nhủ sau khi đột nhập qua cửa sổ phòng tắm. Nó nghĩ cái thằng rách việc lại hành động kỳ lạ như thế.

Magic Door: Cánh cửa thần kỳ

Magic Door: Cánh cửa thần kỳ

tumblr_nfzknhXGkc1rhwnu7o1_500

Hop nhiều lần phải định vị lại bản thân, tự hỏi một số chuỗi câu hỏi được sắp sẵn, tiến dần về sự tỉnh táo. Nó hay thắc mắc về những điều nó suy nghĩ, người khác suy nghĩ, và nó lần mò nghiên cứu về điều đó, chỉ để nó biết nó đang làm gì, ở đâu. Sự thay đổi chẳng bao giờ mang lại điều thoải mái cả. Không phải riêng nó, mà tất cả. Và dần dần nó phải có cái cách của nó để kiểm soát những mảng mảnh lả tả, gom lại một nơi để khi cần vẫn có thể sử dụng được. Nó thử nhiều cách, nó để thân xác nó làm thí nghiệm cho bộ não. Điều kỳ diệu nó phát hiện ra được là nó biết cách tách biệt giữa cảm xúc và lý trí. Đó là cánh cửa thần kỳ mà không phải ai cũng có thể tìm thấy được. Thì chắc chắn rằng điều duy nhất khi một ai đó phát hiện ra một thứ gì mới thì hẳn là sẽ phải thử ngay. Và lần đầu tiên nó thành công. Tất cả ký ức của “Thế giới những điều có thể” trở thành hiện thực ngay trước mắt nó, nó trải nghiệm điều kỳ diệu ngay trước mũi nó, những câu hỏi bị dập tắt thay vào bởi những lời giải đáp của thực tế. Nó trải nghiệm một giấc mơ trở thành hiện thực, giống như những gì nó miêu tả trong phân đoạn ấy cách đây 4 tháng.

Thật kỳ diệu và cũng thật tồi tệ.

Blank : Khoảng trống hoàn hảo

Tất cả đều có những khoảng trống, là thứ tất yếu phải nằm đó, ngay ngắn, chỉnh chu, để tách sự vật, sự việc ra khỏi nhau, nếu không tất cả trở thành đám hỗn độn nhem nhuốc và vô định.

2577147_the-maze-runner_6

Trên chuyến tàu siêu tốc của thời gian, Hop ngồi nhỏ nhắn ở một góc, có cửa sổ và bàn ăn phía trước. Con tàu êm đến nỗi có thể dựng đứng đồng xu và ngắm nhìn nó mãi. Tốc độ của con tàu thuộc loại nhanh nhất thế giới, cảnh quan bên ngoài khó mà nhìn rõ được, các vệt màu sắc mập mờ xen kẽ bóng tối, ánh sáng đôi khi lướt qua mặt nó tạo thành điểm chói lòa trong phần nghìn giây. Hop chẳng có việc gì để làm trên chuyến tàu này. Nó phải đặt tấm vé cho đích đến mà nó chẳng mong chờ. Rốt cuộc là nó chỉ thấy nó ngồi đợi. Khoảng không gian này thật hoàn hảo cho mọi thứ nó nghĩ ra được.

Trong khoang cuối con tàu có một cái phòng nhỏ. Nó gọi là Chấm. Ít khi nó bén mảng đến căn phòng này, mà hầu như là quên mất sự tồn tại của Chấm. Mục đích của căn phòng chẳng có gì đặc biệt, sứ mệnh đơn giản là chứa đựng các thứ mà Hop không mong muốn bao giờ, trên đời, nhìn lại lần nữa. Chấm đang chờ đợi nó, khi con tàu chạm đích đầu bên kia là lúc nó phải mở cửa căn phòng. Mỗi lúc như vậy chẳng có gì là thích thú và vui vẻ. Căn phòng có cái mùi ẩm mốc và một màn sương lờ mờ, khi ánh nắng lướt qua thì các hạt bụi phản chiếu tia sáng tạo nên thứ như không gian cùng vô số vì sao. Một nơi tuyệt vời dành cho việc lưu trữ những thứ mỏng manh, nhạy cảm.

Thứ mà Hop sẽ để vào đó là thứ mà nó chẳng bao giờ nghĩ, sẽ có ngày, chính nó, phải cất vào, khóa lại. Mỗi một giây phút trì hoãn việc làm ấy là rất quý báu với nó. Thế mà tốc độ con tàu có bao giờ theo phe nó. Cái thứ ấy nó cất trong chiếc hộp nhỏ, cao tầm 30cm, hình khối trụ lục giác, mặt đáy và nắp nằm vừa trong lòng bàn tay nó. Cái hộp đó gọi là Desoul. Nó phải nhẹ nhàng cất vào đây vì cái thứ ấy không còn tự đứng vững được nữa. Hổ thẹn thay, cái vật thể ấy từng là một phần cơ thể nó.

Con tàu chạy qua một khoảng tối đen như mực, trên tấm kính cửa sổ in rõ chân dung của nó. Nó nhìn, hình bóng trong kính cũng nhìn, tưởng chừng như cả hai có thể lao vào, làm một trận nhừ tử, nhưng điều tốt nhất nó có thể làm là chạm từng ngón tay lên tấm kính, chỉ để hai hình ảnh được tiếp xúc với nhau. Con tàu vẫn cứ lướt đi như vậy. Khi ánh nắng rọi vào thì khoang tàu trắng trở nên sáng rực rỡ. Trên đầu nó, những tiếng nhạc phát ra réo rắt. Nó được quyền chọn bản nhạc nó thích. Và thế là với những khung cảnh dịu dàng, nên thơ nó lồng ghép với tiếng đàn guitar điện cực trầm, tiếng vocal như đã bị xé toang cuống họng, giai điệu tiếp tuyến với nhịp trống, mọi thứ tưởng chừng trái quy luật lại hòa quyện tinh tế và tạo cảm giác an toàn, thoải mái cho nó. Nó biết gu âm nhạc của nó không phổ biến, vì thế nó tránh việc chia sẻ thật sự về âm nhạc. Một là không làm người khác cảm thấy phiền lòng, hai là đây là những gì còn lại mà nó nghĩ là thuộc về nó. Chỉ cần con tàu cập bến kế tiếp, thì nó phải bước ra với thế giới bên ngoài. Khoang tàu này sẽ bỏ không trong thời gian rất lâu nữa, Chấm sẽ đóng chặt im lìm, Desoul sẽ gọn gàng ngăn nắp trong đó. Từng lời của bản nhạc vang lên kia đang kéo những giọt nước mắt của nó ra khỏi khoang chứa ngập ngụa. Mắt nó đỏ cay, nhưng lần này không phải vì ăn cỏ nữa.

69djj5Metaphor: ẩn dụ.

 

Owl Zone

Owl Zone

1 AM – Nó nhớ không lầm đã nuốt ít nhất là 2 khóm cỏ tươi và thêm 3 chai bia nữa rồi – Hop đang ở giữa tim đường trong cơn mưa vội đêm mùa thu. ĐẠP! Đó là cách duy nhất bảo đảm sự an toàn trong đêm mưa khuya vắng này. Và quan trọng nhất là nó cảm thấy nó tự do. Tâm trạng nó đang bị kìm nén bởi những cảm xúc chồng chéo và vô định. Nó không dám chấp nhận ngay cả giọng nói của chính nó. Vì thế mà nó tìm ra đây, giữa tim đường, hòng lọc ra những mảnh ghép vô màu của bức tranh nhòe nhoẹt về cuộc đời nó. Đã rất nhiều ngày rồi, cho đến lúc này, Hop vẫn mất ăn mất ngủ vì chính cái thứ đập thình thịch trong ngực nó, và sự bất đồng thuận của bộ não nhỏ nhoi. Mâu thuẫn giữa cảm xúc và lý trí. Nó là người đứng giữa, quan sát và chịu đựng.

Nó là một thứ đa cảm.

2 tháng sau.

Nó trải qua khoảng thời gian tồi tệ nhất đối với nó từ trước đến giờ. Tình trạng cảm xúc của nó không phải là về 0 nữa mà được lui về âm. Tất cả những trạng thái nó trải qua: mất ngủ, khó ăn, đầu óc quay cuồng, mất tập trung, không hoàn thành các công việc đề ra..v.v..Tất cả đều là vì chuyện tình cảm. Vì nó là người như vậy. Trái tim nó khỏe mạnh, đủ sức lấn át trí óc và đưa ra những suy luận thay cho bộ não to hơn gấp 3 lần kia.

Nó sắp tiến đến hôn nhân, với một người phụ nữ kỳ lạ nhất mà nó từng được biết. Không ai giống cô ấy cả. Không ai khiến nó phải mệt mỏi hơn cô ấy cả. Và nó không chấm dứt được vì những nguyên nhân liên quan đến gia đình, danh dự, sự mất mát…Theo nó thì đây là cuộc hôn nhân 50/50. Vì khi đầu óc nó làm việc trở lại thì danh sách những thứ nó có sau hôn nhân rõ ràng và an toàn hơn những thứ nó có nếu chấm dứt. Nhưng trái tim của nó thích những chuyến phiêu lưu. Chỉ có như thế nó mới cảm thấy được tồn tại. Suy cho cùng thì chính nó làm nó khổ sở. Mọi chuyện quá trễ để thay đổi, và không hướng nào tốt hơn hướng nào. Nó, chính nó lèo lái con thuyền đó đến vùng nước nguy hiểm này, và bây giờ nó đối mặt để vượt qua. Chân trời không xuất hiện ở đằng xa, không có dấu hiệu của đất liền hay bất kỳ điều gì đảm bảo rằng sau cơn bão này nó sẽ được an toàn. Nhưng nhảy khỏi cũng không phải là một ý hay cho tình huống này. Nó nhắm mắt mà lao thôi.

large (7)

Điều quan trọng và mấu chốt nhất vẫn là: trong trái tim nó có hình ảnh người khác. Hình ảnh đó quá đậm và sâu sắc, khiến nó có thể làm bất cứ điều gì để giữ lại, để nuôi nấng và che chở cho cái hình bóng đó. Nó biết nó sẽ bị đau đớn lắm, và nó đang đau lắm rồi. Trí lực nó không đủ khỏe mạnh để cân bằng với cơ bắp của trái tim.

2AM. Nó lao chiếc scooter nhỏ xí giữa đêm.  Nó khoan khoái hít thở bầu không khí ma mị và quyến rũ của màn sương đêm. Sao vui thế,  sao mà hạnh phúc thế. Và nó không ở một mình. Áp sát vào cái lưng to bản và khô khốc là nàng công chúa của nó. Những dòng suy nghĩ của nó rơi xuống, hòa vào mặt đường ướt át sau cơn mưa đêm. Tim thắt lại, môi vẫn giữ nụ cười hạnh phúc. Nàng ôm chặt nó, nàng sẽ làm tất cả để nó được an toàn, được vui vẻ và được ở bên nàng. Đồng thời nàng cũng hiểu rằng nó sẽ không thuộc về nàng và ngược lại. Dòng cuộc sống đánh dạt hai linh hồn vào với nhau, va vào nhau như những cơn sóng va vào bờ đá, rồi lại vỡ toang trắng xóa, biến mất không để lại gì ngoài những ký ức vỡ vụn. Nó chấp nhận được chuyện đó, nói đúng ra là trái tim nó muốn chấp nhận điều đó. Vẫn là cái thứ mâu thuẫn quằn quại giữa con tim và lý trí, giữa cái nó phải làm và thật sự muốn làm.

1 tháng sau.

Nó ngồi nhìn nàng khóc. Nước mắt nàng chảy ra với những ký ức về người cũ, về hàng nghìn những câu hỏi vì sao, hàng nghìn những khúc mắc không được giải đáp. Mọi thứ trào ra như con đê vỡ, nàng hỏi nó, nó giấu nổi đau vào và cười khẩy. Nó biết chẳng có câu trả lời nào là thích hợp nhưng nó vẫn nói, nó biết lời nói của nó chỉ là những hạt cát đang trôi tuột qua cái lược. Có điều gì khó chịu hơn khi biết mình là một thứ vô hình một cách cần thiết.

large (5)

Tất cả những ký ức vụn vỡ, không kết nối và vô định ấy nó sẽ ghi đè lên một bản nhạc. Đó là phương pháp hiệu quả để mỗi khi nó mở bản nhạc ấy lên mọi cảm xúc và hình ảnh của khoảng thời gian này sẽ tự khắc lao về từ quá khứ. Nhã nhặn và tinh tế thế đấy. Nó đã làm điều này nhiều lần, và cái kho nhạc ký ức của nó lần này sẽ nhiều hơn một chút.

 

 

Thay đổi ranh giới

Thay đổi ranh giới

Pic from Tumblr.
Pic from Tumblr.

Nó muốn quay trở lại việc chụp ảnh. Không phải để kiếm tiền hay tiếng tăm gì cả, đơn giản là nó muốn cảm nhận cái sáng tạo trong nó. Nó còn không biết phải viết gì khi ngồi trước tờ giấy trắng. Đầu nó y như tờ giấy vậy, trống rỗng. Và bất kỳ giọt mực nào rơi đầu tiên thì cả ngày của nó sẽ toàn màu ấy. Nó bị lệ thuộc. Nó ghét cảm giác ấy. Nó cố gắng mãi, tìm kiếm những dấu hiệu mà vũ trụ ban cho nó, nhưng tất cả những gì trong cái hộp nó kiếm được là một đống thứ rời rạc. Có lẽ nó cần phải tìm cái gì để kết nối chứ không phải là tìm thêm cái mới nữa. Mấy tháng qua nó trăn trở đến phát ốm với cuộc đời nó. Nghe thì to tát thật đấy nhưng chẳng là gì so với những mục tiêu của nó cả. Rít một hơi dài đầy lồng ngực cái thứ khói đậm đặc bay là là không trung kia, Hoppy thả rơi đôi chân xuống đất, nhìn chằm chằm vào cái cây Thiên Tuế trước mặt. “Phải chi mình cái cây nhỉ” – nó nghĩ. Và rồi hình ảnh nó sống như một cái cây trở nên rõ ràng và chân thực hơn. Khi đó, cả đời nó là uống nước, tắm nắng và lớn lên. Khá hay nhỉ, nhưng bỗng nhiên trời đổ mua, sấm chớp đì đùng và nó thấy mình bị bỏ hoang ở một thửa đất chẳng rõ mục đích. Chuyển kênh, nó nhấc người lên và lê bước đến cái đốm sáng phía góc phòng. Nó biết nó thật là tệ hại, nó còn nghiên cứu và biết chắc mình đang bị trầm cảm và các phương pháp để chữa trị. Thế mà không có gi khiến nó muốn làm nữa. Nếu thời gian này kéo dài hơn thì không biết kết cục của nó sẽ tệ hại đến mức nào. Nó phải hành động ngay…

IDGAF.

IDGAF.

IDGAF.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, đầu nó rỗng tuếch. Ngay cả cái bí số 73 7664 từng một thời làm nát tâm trí nó thì giờ cũng trôi mất. Nó chẳng còn cái lin hồn nào để bám víu cả. Nó thấy nó thật tệ, hèn nhát và ngu dốt. Tối nay mọi người sẽ tụ tập lại và cùng nhau ăn mừng giây phút giao thừa. Bình thường như năm trước thì nó đã sẵn trong tay ít nhất hai bữa tiệc hoành tráng. Nhưng hôm nay khác. Khác lắm. Nó còn giật mình vì sao lại khác thế, đâu rồi Hoppy vui vẻ nhảy tung tăng vô tư lự với nắm cỏ tươi trên môi. Nhưng giờ thì môi nó thâm lại, tím tái vì những vết tự cắn, nghiến và thuốc lá. Chẳng còn sự thật nào là quan trọng với nó nữa. Mấy bữa ác mộng với bí số kia cũng không so được với bây giờ. Không ph1t khùng là nó thấy tài rồi. Như mọi người đều nói, cái khổ gì thì cũng từ tình với tiền. Không có hai yếu tố ấy chắc giờ nó vi vu chụp hình ở địa giới nào có trời mới biết. Đó mới là nó, đó mới là con thỏ vui vẻ hay ăn cỏ. Đó mới là con thỏ thật mà mọi người tôn trọng.
Nó biết than vãn chẳng ích gì, nó chỉ gửi thư cho người bạn thân và kể chuyện thôi. Nó thích viết thư tay lắm. Ngày xưa nhờ món thư tay mà nó hạnh phúc hơn bao giờ hết. Bây giờ email nhá tới tấp mà chẳng có cái nào làm nó cười được nữa.
Đằng nào nó cũng phải nhảy ra khỏi cái hố buồn bã tác quái kia. Chỉ là nó không biết bắt đầu từ đâu. Viên đạn đầu tiên của cuộc chiến cam go mới bắt đầu được bắn, và nó thấy phía trước u ám lắm. Nhưng nó biết mình phải chiến đấu. Nó là Hoppy, con thỏ thích ăn cỏ.